Về tôi

Ảnh của tôi
Đà Nẵng, Vietnam
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!

Có khi nào



Có khi nào nắng lạnh nhạt với ngày
Bóng ngoe nguẩy với hình
Máu vùng vằng với tim
Bài thơ trả treo với ngòi bút
Đồ chơi ngoảnh mặt với trẻ con
Nụ hôn hờ hững với nhân tình
Tôi chán ngấy tôi

Có khi nào hạnh phúc tỉ tê với cô đơn
Tuyệt vọng vỗ về mất mát
Đau đớn an ủi vết thương
Vực sâu đàm phám với kẻ thất tình
Đời dỗ dành người thua cuộc
Bão tố thầm thì với khoảng trời yên
Kỷ niệm tự tình với người mất trí

Có khi… có khi nào…
Mình cũng nhớ nhau…?

Lãng du...



Một đời lãng du
Yêu người quên tất cả
Ngày sau thành sỏi đá
Xin trơ trọi ngàn năm...

Muộn

Muộn
Thơ: Thái Thăng Long

Thế là muộn em không còn đợi nữa
Đời xóa đi kỷ niệm ấy rồi
Anh tiếc mãi lỡ lầm như tầm gửi
Buồn mênh mông nuốt hận với đời.

Thế là muộn em không còn đợi nữa
Chim sẻ rừng trốn về núi bên kia
Vầng trăng ấy thành vầng trăng ám ảnh
Đêm hoang sơ cô độc ngày về.

Thế là muộn vòng quay không trở lại
Con chim non vỗ cánh bay đi
Ngơ ngác lắm chiều côi cút ấy
Ngơ ngác cỏ hoa, ngơ ngác ngày về.

Thế là muộn em không còn đợi nữa
Để chia vầng trăng, chia những yêu thương
Thế là muộn em không còn đợi nữa
Anh trở về trong câu hát ngu ngơ...