Về tôi

Ảnh của tôi
Đà Nẵng, Vietnam
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài thơ hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những bài thơ hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Tôi thích Tâm người khi người đã chết - Trình Phổ



Loài người như loài thú hoang
Có mắt nhưng không nhìn
Có tâm nhưng không thấy
Chung quanh chỉ có mình ta
Làm khổ đau cho người mình thưong, mình ghét
Nhưng vẫn tưởng là mình đang làm những điều hy sinh cao qúy
Đâu có biết chỉ cần một bàn tay ấm áp.

Loài người như ngọn lửa bùng lên
Đốt cháy thành than người mình thương mình ghét
Nhưng vẫn tưởng mình mang cho ánh sáng
Đâu có biết, đôi khi ánh sáng không cần
Mà chỉ cần hơi ấm tình người

Loài người như cơn bão tố
Giận gĩư, quay cuồng đạp đổ chung quanh
Nhưng vẫn tưởng mình mang cho gió mát, nước trong
Đâu có biết, đôi khi gió nước không cần
Mà chỉ cần những lời tha thứ

Tôi thích mặt trời buổi tối
Tôi thích mặt người sau đôi bàn tay che kín
Tôi thích Tâm người khi người đã chết
Tôi thích hành lang khu phố nghèo
Tôi thích một mình
và tôi thích chính tôi trong phòng không ánh sáng
vì loài người là mưa là gió là nắng là bão tố
là mặt trời ban ngày

[trình phổ]

Có khi nào



Có khi nào nắng lạnh nhạt với ngày
Bóng ngoe nguẩy với hình
Máu vùng vằng với tim
Bài thơ trả treo với ngòi bút
Đồ chơi ngoảnh mặt với trẻ con
Nụ hôn hờ hững với nhân tình
Tôi chán ngấy tôi

Có khi nào hạnh phúc tỉ tê với cô đơn
Tuyệt vọng vỗ về mất mát
Đau đớn an ủi vết thương
Vực sâu đàm phám với kẻ thất tình
Đời dỗ dành người thua cuộc
Bão tố thầm thì với khoảng trời yên
Kỷ niệm tự tình với người mất trí

Có khi… có khi nào…
Mình cũng nhớ nhau…?

Muộn

Muộn
Thơ: Thái Thăng Long

Thế là muộn em không còn đợi nữa
Đời xóa đi kỷ niệm ấy rồi
Anh tiếc mãi lỡ lầm như tầm gửi
Buồn mênh mông nuốt hận với đời.

Thế là muộn em không còn đợi nữa
Chim sẻ rừng trốn về núi bên kia
Vầng trăng ấy thành vầng trăng ám ảnh
Đêm hoang sơ cô độc ngày về.

Thế là muộn vòng quay không trở lại
Con chim non vỗ cánh bay đi
Ngơ ngác lắm chiều côi cút ấy
Ngơ ngác cỏ hoa, ngơ ngác ngày về.

Thế là muộn em không còn đợi nữa
Để chia vầng trăng, chia những yêu thương
Thế là muộn em không còn đợi nữa
Anh trở về trong câu hát ngu ngơ...

Biển và nỗi nhớ...



Đứng một mình trước biển em ơi!
Biết nói gì với ngàn con sóng vỗ
Trời bao la, thênh thang nhiều nỗi nhớ
Và anh biết kể thế nào cho cát trắng cảm thông

Tình yêu mình như dã tràng se cát biển đông
Như hoàng hôn cuối chân trời nắng tắt
Hải âu bay cũng đem lòng se thắt
Trước bọt biển vào bờ bị sóng ụp ra xa

Đứng trước biển trầm lắng mọi bài ca
Anh chẳng dám cô đơn cùng nỗi nhớ
Sợ biển hờn trách tình yêu dang dở
Rồi có đứa thất tình tìm tới biển làm thơ

Giọt lệ nhòa, nhoè hết những giấc mơ
Anh lặng lẽ theo biển trời yên ả
Tự tay đắp lâu đài, nào hay con sóng ngã
Tinh nghịch cuộn tròn mang hạnh phúc rời tay

Hàng phi lao chao nghiêng cùng cánh gió lắt lay
Biển về chiều tím lung linh huyền ảo
Trăng nhô cao khỏi rặng dừa khoác áo
Tà nguyệt bạch nào làm ngơ ngác hồn em

Biển rì rào, biển bỏ quên dịu êm
Mà xôn xao trước tình em nóng bỏng
Nhớ dáng người ở bên kia đại dương sâu rộng
Không biết giờ này có đứng trước biển...nhớ anh!


ST