Về tôi

Ảnh của tôi
Đà Nẵng, Vietnam
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Âm nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Âm nhạc. Hiển thị tất cả bài đăng

Bài không tên cuối cùng & bài không tên cuối cùng tiếp nối (Vũ Thành An)




Trong số chùm ca khúc 10 bài không tên của nhạc sĩ Vũ Thành An (vì không biết đặt tên là gì cho đúng nên gọi là "Bài không tên số..."), "Bài không tên cuối cùng" có lẽ là bài hay nhất.
Bài hát chất chứa đầy tâm trạng rất thật của một chuyện tình buồn.

"Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói, nói ra nhiều cũng vậy thôi!
Ôi! đớn đau đã nhiều rồi, một lời thêm càng buồn thêm
Còn hứa gì?

Biết bao lần em đã hứa...
Hứa cho nhiều... rồi lại quên.
Anh biết tin ai bây giờ?
Ngày còn đây, người còn đây
Cuộc sống nào chờ?

Này em hỡi!
Con đường em đi đó
Con đường em theo đó
Sẽ đưa em sang đâu?
Mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ những khi mình mặn nồng?

Này em hỡi!
Con đường em đi đó,
Con đường em theo đó
Đúng hay sai em?
Xa nhau rồi
Thiên đường thôi lỡ cho thần tiên chấp cánh
Xót đau người tình si!

Suốt con đường ai dìu lối
Hãy yêu nhiều người em tôi!
Xin gửi em một lời chào, một lời thương, một lời yêu lần cuối cùng."


http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=p0Hg8q08tt


(hát cho một ngày buồn...) 




"Này em hỡi! con đường em đi đó, con đường em theo đó đúng hay sai em?"
Có cần thiết phải hỏi không? Mà bây giờ người ta cũng chẳng hỏi nhau nữa, cứ thế mà đi thôi, vội vã mà đi thôi... Chỉ có câu hỏi của người ca sĩ là da diết "ước ao có một ngày, gặp lại em, hỏi chuyện em..." 

Bài Không Tên Cuối Cùng ra đời năm 1965, lúc Vũ Thành An được 22 tuổi, khi bị chấn động tinh thần mạnh vì cuộc tình gẫy đổ. Bài hát này được hát đi hát lại nhiều lần ở khắp nơi đã ảnh hưởng tới người bạn cũ của ông. Điều này làm ông hối tiếc đã viết ra những điều không nên nói. Ông đã nghĩ là sẽ không bao giờ có cơ hội nói lại những điều mình không nên nói ấy. Mãi cho đến năm 1991, ông đã viết lại Bài không tên cuối cùng tiếp nối (gọi là "Bài không tên cuối cùng trở lại") để chuộc lại những lời đau đớn mà trong Bài không tên cuối cùng đã viết ra khi quá đau khổ vì bị phụ tình.

"Này em hỡi! con đường em đi đó, con đường em theo đó đúng đấy em ơi!
Nếu chúng mình có thành đôi lứa chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau?"


Nhạc tình Vũ Thành An là một kết hợp của âm điệu nhẹ nhàng, lả lướt với lời hát như quyện vào tâm hồn người nghe. Những diễn tả đau thương, trách cứ, giận hờn theo từng cung bậc ập vào tâm khảm đến rã rời, đến ray rứt. Ai chẳng từng yêu, chẳng từng xót xa, lo âu? Thế nên cuối thập niên 60, tới đầu thập niên 70, một chuỗi sáng tác của Vũ Thành An được đón nhận nồng nàn và nghiễm nhiên trở thành những bản "Nhạc Tình Vũ Thành An", một dấu ấn lãng mạn của một thời!

"Bài Không Tên Cuối Cùng" không phải là bản nhạc cuối cùng, không phải là hết, mà đó là kỷ niệm cuối cùng của một cuộc tình. Những bản "không tên" là để dấu tên những người bạn liên quan đến những bài hát ấy.

Bài không tên cuối cùng trở lại

"Nhớ rất nhiều câu chuyện đó
Ngỡ như là ngày hôm qua!
Ôi! ước ao có một ngày được gặp em, hỏi chuyện em lần cuối cùng.

Vẫn con đường, con đường cũ...
Vẫn ngôi trường, ngôi trường xưa..
Mưa vẫn bay... như hôm nào...
Người ở đâu? mình ở đây bạc mái đầu!

Này em hỡi! con đường em đi đó, con đường em theo đó chắc qua bao lênh đênh. 
Bao gập ghềnh có làm heo hắt, có dập tắt mất nét tươi nở nụ cười?

Này em hỡi! con đường em đi đó, con đường em theo đó đúng đấy em ơi!
Nếu chúng mình có thành đôi lứa chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau?

Nếu không còn được gặp nữa
Giữ cho trọn ân tình xưa
Xin gửi em 1 lời nguyện "Được bình yên, được bình yên về cuối đời" 


http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=6Z63Z1Rnwm

Tình Yêu Cách Trở




Anh biết tại sao em luôn u buồn...
Và thường suy tư trong những chiều buông...
Em muốn xa anh phải không ?
Ôi đời ai hiểu tình yêu, mới yêu thì hứa 1 lòng...
Anh biết tại sao em anh hay buồn...
Vì sợ mai đây em khóc nhiều hơn...
Tay trắng nên anh nào mong, mơ nhiều
Cũng chỉ bằng không, vì yêu nên muốn xa người...

Em ơi đừng nói xa nhau, yêu em yêu mối duyên đầu
Xa em dù biết khổ đau, dứt bỏ tình yêu không nở
Anh nghèo biết tính làm sao, thì thôi nhé em...
Em có còn yêu anh như hôm nào...
Còn nhiều em ơi nên lắm khổ đau.
Em muốn xa anh thật sao, thôi đành
Kiếp nào gặp nhau, tình ta gởi gió mây sầu...

Người đàn ông chân thật (Minh Khang)



Kiếp con người không như người ta ước mong
Mà sống thiếu đi tình yêu
Hám danh lợi thù oán nhau để rồi khổ đau
Hãy yêu người như chính ta yêu mình
Để ngày mai sướng vui được nhiều
Sống ở đời chớ dối gian làm chi
Rồi ngày sau cũng về với cát bụi

Tôi không thích ai lừa dối tôi sao em cứ mãi vui đùa
Vì trong đời tôi chưa được yêu thiết tha.
Người hãy chỉ tôi đâu là yêu đâu là lối đi thật lòng

Trời sẽ ban ơn cho những ai biết yêu thật thà
Dù buồn ai giận ai hờn ai
Hãy cố gắng mở rộng trái tim ta sẽ thêm yêu đời
Còn nếu không yêu em chớ tin những ai bên cạnh
Đừng vì ham lợi danh giàu sang
Người đàn ông chân thật của em hơn biết bao nhiêu người

Yêu Để Rồi Biết Xót Xa



Tôi vẫn biết dòng đời luôn đổi thay 

Và tôi đã biết lòng người cũng vậy thôi 

Để rồi đắng, rồi cay trong bao la tình buồn 

Lòng chợt nhớ, chợt thương để xót xa một đời

Để chợt biết em không một lời đã bỏ ta đi 

[ĐK:]

Người đã ra đi không câu từ biệt 

Người đã ra đi mang theo tình tôi 

Người đã ra đi như bao cuộc tình người đã đi qua. 

Người nỡ phụ tôi theo duyên tình mới 

Người nỡ phụ tôi đi theo một người 

Người nỡ phụ tôi cho tôi một mình trong nỗi xót xa.

Mãi mãi bên em - Từ Công Phụng




Nếu có điều gì vĩnh cửu được, 
Thì em ơi! đó là tình yêu chúng ta 
Bờ môi ngoan, hương tóc rũ vai mềm 
Từng ngày dài hồn anh mãi tương tư. 
Gọi tên em, lòng náo nức đêm mong 
Anh mơ sẽ bên em cho đến tận cuộc đời 

Nếu có điều gì vĩnh cửu được, 
Thì em ơi đó là tình yêu chúng ta 
Rồi mai đây anh sẽ đón em về 
Mở cửa hồn, em vào đó rong chơi 
Em có thấy tình anh ngát hương hoa? 
Ngây ngất mãi một đời vì em thôi! 

Đôi khi còn những mùa giông bão qua đây 
Em thấy đời là những hư hao 
Này em! Đừng dấu muộn phiền trong mắt sâu 
Đừng dấu bàn tay trong tóc mây 
Hãy tựa đầu lên vai anh 
Em sẽ thấy mùa xuân về rất nhẹ 
Từ trái tim anh nồng nàn yêu em 

Nếu có điều gì vĩnh cửu được, 
Thì em ơi! đó là tình yêu chúng ta 
Bờ vai ngoan, hương tóc xõa buông mềm 
Tình dạt dào như dòng suối vây quanh 
Dù mai đây, hương mùa cũ phôi pha 
Anh vẫn sẽ yêu em như những ngày trẻ dại 

Nếu có điều gì vĩnh cửu được, 
Thì em ơi! đó là tình yêu chúng ta 
Dù mai đây, trăng có úa bên thềm 
Và ngày buồn, u tàn kéo qua đây 
Rồi mùa đông vội vã đến bên ta 
Anh giữ mãi lời nguyền cùng bên em!

Định mệnh buồn




Định mệnh buồn
Tác giả: Song Ngọc
Ca sĩ: Phillip Huy - Mỹ Huyền


Thôi nhé em đừng nhiều hận sầu
Đừng thương tiếc những gì cho nhau
Đừng trách chi đã lỡ duyên đời
Hai chúng ta đi hai đường
Chuyện yêu thương đâu còn nữa

Ôm ấp chi một định mệnh buồn
Để chua xót những gì cho nhau
Người bước đi mà nát tan lòng
Ai đứng trông theo ngập ngừng
Tình yêu mất đi còn đâu

Em đâu lỡ hẹn
Mà đời lại chia ngăn cách với chia phôi
Phải chăng anh ơi tình lỡ ước mong
Trách chi người sang sông

Thôi nhé em đừng buồn làm gì
Dù thương tiếc vẫn là biệt ly
Đời cớ sao lại lắm u sầu
Em khóc mối duyên ban đầu
Từ đây chết trong lòng em.

Xin làm người tình cô đơn



Xin Làm Người Tình Cô Đơn 

Nhạc : Châu Kỳ 
Lời : Hồ Đình Phương
 

Rồi một mình đi lang thang 
Trên đường xưa phố vắng đêm dài 
Tình nào buồn xin cho tôi 
Xin một đêm với giấc mơ thôi 
Còn đâu nữa mà mong nhớ 
Khi tình yêu vỗ cánh đi rồi 
Khi gọi tên vắng tiếng im lời 
Khi nụ hôn tắt ngấm trên môi 


Còn lại gì trong cơn đau 
Nghe mùa thu lá úa rơi nhiều 
Mộng đầu đời xin bao nhiêu 
Nay chìm trong giá buốt bao nhiêu 
Cuộc tình ấy, tìm đâu thấy 
Ôi hình dung nhớ dáng em buồn 
Nên dù thân gió núi mây ngàn 
Có bao giờ quên nỗi ly tan 

ĐK:

Xin, tôi xin làm người tình cô đơn bên cạnh một người, 
một người theo cuộc tình mới 
Đi bên em trong thương đau
Trong chua cay nhưng từ đây không có tôi 
trong cuộc vui những đêm dài 

Xin, tôi xin làm người tình cô đơn cho trọn đời này, 
trọn đời theo tận đường cuối 
Em nghe chăng, em nghe chăng 
Qua sương đêm tôi gọi em trong vắng im 
Tôi tìm em với con tim 


Dù một ngày em bơ vơ 
Như loài chim gẫy cánh bên đường 
Dù một ngày em buông xuôi 
Đi về bên thế giới đau thương 
Dù sao nữa, hồn tôi vẫn 
Như vừa trong ánh mắt nai buồn 
Như vừa hôn mái tóc xanh mềm 
Như ban đầu tình mới trao em